Ngô Duẫn Kỳ khẽ mỉm cười, không chút nào để ý đến lời nói của Nam Cung Thiến:"Em chính là muốn bắt anh trở về?"
Nam Cung Thiến nhìn anh, đã có lúc cô từng nghĩ tới việc từ bỏ, cô thừa nhận đã có lúc, cô bị sự dịu dàng của anh đả động, thiếu chút nữa đã bị trầm mê vào đó. Nhưng khi từ miệng Lưu Vũ cô biết được những chuyện Ngô Duẫn Kỳ đã làm, cô giống như bị hắt một gáo nước lạnh, lập tức thanh tỉnh lại, thế giới này phải công bằng, người làm sai chuyện nhất định phải bị trừng phạt.
"Đúng vậy!" Cô trả lời một cách khẳng định: "Anh là người của Hắc Bò Cạp, vốn nên bị giống Ngô Hạo Thiên, nhưng lại chạy thoát. Nếu như bỏ qua cho anh, tôi không biết nên giao phó như thế nào với những người cảnh sát đã bị chết trong tay Hắc Bò Cạp."
"Nếu như mà tôi muốn phản kháng thì sao?" Ngô Duẫn Kỳ và Nam Cung Thiến bốn mắt nhìn nhau, bộ dạng không có chút tức giận.
Nam Cung Thiến quay đầu không nhìn anh, lẳng lặng suy nghĩ những lời này của anh: "Tốt nhất là anh nên chọn để tôi rời khỏi đây, nếu không môt khi bị tôi bắt được, làm anh không có ngày trở mình."
"Vậy thì không chắc à!" Ngô Duẫn Kỳ mỉm cười nói.
Nam Cung Thiến hừ nhẹ một tiếng: "Không tin thì thử xem, anh có thể xem thường tôi, nhưng đừng đánh giá quá cao mình. Là người, cũng sẽ có chỗ sơ hở, chỉ là vấn đề thời gian thôi."
Ngô Duẫn Kỳ cúi người bên tai cô, khe khẽ cắn lên trên lỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554274/quyen-3-chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.