Ngô Duẫn Kỳ khẽ thở dài một cái, bác sĩ Cốc biết mình đoán trúng.
Sau đó lại vỗ bả vai Ngô Duẫn Kỳ, giống như là chế giễu, hoặc như là đồng tình: "Bảo trọng."
Ngô Duẫn Kỳ cười khổ một tiếng: "Tôi chưa từng gặp phải một người có thể khiến tôi nhức đầu, lại bất lực như thế. Tôi có thể dễ dàng giải quyết bất luận kẻ nào, lại không có biện pháp nào nắm bắt được cô ấy, bác sĩ Cốc ông làm như thế nào có được phu nhân nhà ông ——"
"Này—— ngừng lại, anh không phải là tôi, phu nhân nhà tôi cũng không phải là vị bên trong kia, tôi có nghe người khác nói qua, đưa Ngô Hạo Thiên vào ngục chính là người phụ nữ kia, là một lính đặc chủng mới xuất ngũ, hơn nữa cha của cô ấy còn là một vị thủ trưởng quân đội! Một cô gái có thể làm lính đặc chủng, tuyệt đối không phải là một người phụ nữ." Cuối cùng bác sĩ Cốc liếc mắt nhìn Ngô Duẫn Kỳ, đồng tình nói: "Hết thảy, bảo trọng!"
Ngô Duẫn Kỳ lại cười khổ.
Đêm hôm đó, Ngô Duẫn Kỳ dựa theo lời bác sĩ Cốc, dùng rượu cồn và nước đá bắt đầu giúp Nam Cung Thiến hạ sốt, cả buổi tối, anh không ngừng giúp cô lau chùi thân thể, nhìn trên người cô khắp nơi đều bầm tím, ánh mắt đặt trên người cô càng ngày càng trở nên lạnh đi.
Nếu như lúc này đây Lưu Vũ còn sống, anh nhất định sẽ không chút do dự giết hắn ta, giết một lần cũng không thể giải trừ mối hận trong anh.
Cả buổi tối, ỳ đèn trong phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554273/quyen-3-chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.