Lưu Vũ cười lạnh nhìn Ngô Duẫn Kỳ, quen biết anh nhiều năm, đây là lần đầu tiên anh tỏ ra thiếu kiên nhẫn như vậy.
"Tới đây, quỳ xuống! Có lẽ tao sẽ cân nhắc một chút thả cô ta." Lưu Vũ đưa tay chỉ sàn nhà dưới chân mình.
Ngô Duẫn Kỳ khẽ nhúc nhích, sau đó đứng dậy, từ từ đi tới chỗ Lưu Vũ, đứng ở trước mặt hắn ta, Lưu Vũ ngắm khẩu súng trong tay mình, những kẻ bêncạnh hắn ta cũng có súng trong tay, cũng chỉ vào Ngô Duẫn Kỳ, nhữngngười này cũng biết Ngô Duẫn Kỳ, cũng có mấy người không quen anh.
Nhưng từ trong miệng người khác cũng nghe đã đến chuyện của Ngô Duẫn Kỳ,dường như anh chính là nhân vật truyền kỳ trong Hắc Bò Cạp, bất luận kẻnào nghe tới tên anh cũng đã sợ mất mật, nhưng bây giờ anh phải quỳxuống?
Quả nhiên, thân hình Ngô Duẫn Kỳ từ từ khom xuống, chânsau quỳ gối trước mặt Lưu Vũ, ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt không có một chút tình cảm.
Lưu Vũ nhất thời cười lớn tiếng: "Ngô DuẫnKỳ, mày cũng có ngày hôm nay. Tao thật sự muốn để cho tất cả mọi ngườinhìn xem, mày giống như một con chó nhà có tang quỳ gối trước mặt củatao."
Vô luận Lưu Vũ vũ nhục anh như thế nào, Ngô Duẫn Kỳ cũngkhông cử động, anh chỉ là lạnh lùng nhìn Lưu Vũ, chờ đợi thời cơ, chođến khi Lưu Vũ quay lại thấy đôi mắt lạnh lùng của anh thì lúc này cáukỉnh lên.
Hắn không thích nhìn thấy bộ dạng trấn định của NgôDuẫn Kỳ, vô luận Ngô Duẫn Kỳ gặp phải người nào, gặp phải tình huống gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554271/quyen-3-chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.