Đã từng có rất nhiều lần, anh đã từng quan sát cô như vậy, chỉ là cô không để ý tới.
"Anh, anh còn chưa có nói cho tôi biết, tôi để lộ sơ hở ở đâu."
Ngô Duẫn Kỳ cười khẽ: "Ánh mắt của em đã phản bội em."
Ngô Duẫn Kỳ và Nam Cung Thiến lại một lần nữa lâm vào trầm mặc, anh vẫn như thường ngày, không chút nào che giấu nhìn chăm chú cô, mà cô chỉ cúi đầu không dám nhìn anh, giống như mọi lần.
Nam Cung Thiến bị Ngô Duẫn Kỳ nhìn chằm chằm có chút ngứa ngáy, hơn nữa cảm giác bị anh nhìn chằm chằm thật sự không dễ chịu, cô động cũng không thể động được, mông cũng ngồi tê cả lên, đầu óc của cô nhanh chóng chuyển động, muốn tìm một đề tài có thể cùng anh tiếp tục.
Cuối cùng cô nghĩ tới cuốn sách dạy đánh cờ mình mang theo.
"Có đồ tốt muốn cho anh xem đây." Đột nhiên, Nam Cung Thiến mở miệng nói, tờ giấy kia vẫn còn trên người mình, lấy ra bày giữa cô và Ngô Duẫn Kỳ.
"Đây là cái gì?" Anh cảm thấy kỳ quái nên hỏi.
"Anh và cha tôi đang chơi dang dở, cha nói có cách phải chuyển bại thành thắng, tôi bảo ông vẽ ra. Anh là cờ đen, anh thua." Cô nói lạnh nhạt, đột nhiên trong nháy mắt, bàn cờ trong tay giống như là cô và Ngô Duẫn Kỳ.
Ngô Duẫn Kỳ nhìn kỹ quân cờ, cuối cùng cười nhạt một tiếng: "Ba em thật là lợi hại, không hổ là thủ trưởng." Một câu nói này, anh rất thật lòng.
Nam Cung Thiến nhìn Ngô Duẫn Kỳ, không suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554257/quyen-3-chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.