"Nhìn bộ dạng anh như thế này, sao em có thể rời đi?"
Ngạo Dạ Phong cười lạnh một tiếng: "Em đang thương hại tôi sao?"
"Không có, em nhớ là anh không cần người khác thương hại."
Ngạo Dạ Phong cầm chai rượu lên uống một hớp lớn: "Người đàn ông kia đến tìm em."
"Ừ!"
"Đã nói gì?"
"Bảo em đến bên cạnh anh ta, anh ta có thể cho em bất cứ thứ gì em muốn."
"Em đồng ý?"
Trần Vũ Tịch quay đầu nhìn Ngạo Dạ Phong: "Anh không cảm thấy yêu cầu của anh ta và và anh vô cùng giống nhau sao? Quả nhiên là anh em, ngay cả cách nói chuyện cũng gio61ng nhau như vậy một dạng."
"Ai là anh em với anh ta, anh ta chính là một ác ma, anh ta muốn đoạt tất cả mọi thứ của anh."
"Là của anh, ai cũng không đoạt được, không phải của anh, dù muốn giữ cũng không giữ được."
"Giờ phút này nói những điều này còn có tác dụng gì? Giờ anh đã không còn gì nữa."
"Anh còn có em, còn có ông, anh vẫn còn có cơ hội, còn có hi vọng, còn có tương lai!" Trần Vũ Tịch xoay người nhẹ nhàng ngồi ở trên giường, mắt nhìn thẳng về phía trước, lúc nói những lời này, trong đầu của cô nghĩ tới Ngô Duẫn kỳ, còn có hi vọng, còn có tương lai, tại sao có thể nói cái gì cũng không còn nữa.
Chỉ có những thứ bức mình đến chỗ không còn đường lui, không còn đường để chạy, cho dù bây giờ anh ta có mọi thứ, sớm muộn sẽ có một ngày mất đi, người như vậy mới thật đáng thương, mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554231/quyen-3-chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.