Trần Vũ Tịch kiên nhẫn chờ, đợi đến khi cậu ta khóc xong, cô mới tiếp tục mở miệng nói: "Trương Tiểu Hổ, tôi cho cậu biết, nếu như những người cảnh sát trong đội truy quét ma túy giống như các người, nếu như bọn họ có thể lựa chọn, các người TM còn có thể sống tốt hay sao? Giết các người một trăm lần cũng không đủ. Các người chẳng những phá hủy người khác còn phá hủy mình, các người liều lĩnh, các người không sợ trời không sợ đất, cùng lắm thì một cái mạng, các người giết nhiều cảnh sát như vậy, các người tự cao tự đại, các người cảm thấy đó là công tích vĩ đại, cho là ai cũng không động được các người, nhưng tôi hỏi cậu một câu, nhiều người chết như vậy, nhiều cảnh sát chết như vậy, chúng tôi là lùi bước hay là đang sợ phải không?"
Trương Tiểu Hổ ôm đầu, chôn vào trong đầu gối, khom xuống trên chân mình, Trần Vũ Tịch không thấy được vẻ mặt của cậu ta, nhưng lại có thể thấy rất rõ ràng thân thể của cậu ta đang khẽ run lên.
Trần Vũ Tịch cầm một tờ khăn giấy đưa đến trước mặt cậu ta, nhét vào trong tay cậu: "Nói những điều cậu biết cho tôi, chỉ vì người nhà cậu. Cảnh sát sẽ không đụng đến bọn họ, nhưng người của tổ chức Hắc bò cáp thì chưa chắc không biết sẽ làm cái gì, cậu là người trong tổ chức nên chắc có thể hiểu rõ những người trong tổ chức Hắc bò cạp là hạng người gì."
Trần Vũ Tịch nói từ từ, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào cậu thanh niên gầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554230/quyen-3-chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.