Anh tựa vào bên tường, đầu khẽ hất lên, khóe miệng thoáng cười nhạt mang theo giễu cợt, lạnh lùng, vẫn luôn mang theo biểu tình hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Xem ra cô vẫn luôn che chở cho anh ta." Ngô Duẫn Kỳ quay đầu nhìn cô, trên vẻ mặt âm trầm cười mang theo một tia bất đắc dĩ, kèm thêm mấy phần ghen tỵ: "Điều này làm cho tôi cảm thấy được anh ta ngược lại là một đứa bé, mà cô là người bảo vệ anh ta." Anh hút một hơi thuốc sau đó phun ra hơi dài, còn dùng giọng điệu như trước đây: "Thật làm cho người ta hâm mộ!"
Trần Vũ Tịch cười một tiếng: "Có gì đâu mà hâm mộ, tôi chưa bao giờ cảm thấy Ngạo Dạ Phong có thứ gì để hâm mộ."
"Cô không cảm thấy anh ta muốn cái gì thì có cái đó sao? Cái này chẳng lẽ còn không làm cho người ta hâm mộ?"
Trần Vũ Tịch không phủ nhận, thật ra Ngạo Dạ Phong muốn cái gì thì có cái đó, anh ấy là một người ngồi ở trên cao, anh ấy được người khác chú ý là điều đương nhiên, ngay cả cô đứng trước mặt Ngạo Dạ Phong cũng cảm giác như là từ dưới ngước lên nhìn anh, anh ấy đứng ở đỉnh núi, nhìn xuống tất cả, anh ấy có kiêu ngạo của anh ấy, có thế giới của anh ấy, vĩnh viễn đều lấy anh làm trung tâm.
Trần Vũ Tịch cũng không nói gì, bởi vì cô không biết Ngạo Dạ Phong thiếu cái gì.
"Một người muốn từ địa ngục đi tới Thiên đường, phải trả giá rất nhiều, nhưng nếu như một người muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554227/quyen-3-chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.