"Không ngờ tay anh đẹp như vậy ngay cả thoa thuốc cũng rất nhẹ nhàng!" Trên cánh tay có nước thuốc thấm vào truyền đến cảm giác lành lạnh, dường như không có một chút cảm giác đau, mà bàn tay kia nắm bông băng nhẹ nhàng chấm nước thuốc nhẹ nhàng thoa lên càng làm cho cô cảm thấy ngạc nhiên.
Tay của anh rất đẹp, trắng nõn, thon dài, nhất là lúc anh cầm điếu thuốc, càng thêm ưu nhã. Chỉ là thoáng nhìn thì thấy có một vết sẹo ở cổ tay của anh.
Ngô Duẫn Kỳ giống như đứa trẻ nhận được lời khen, ngẩng đầu cười với Vũ Tịch.
Ngô Duẫn Kỳ cầm bông băng giúp Vũ Tịch bôi thuốc lên vết thương ở khóe miệng.
Nơi khóe miệng có một vết rách, lúc bên môi Vũ Tịch đụng phải bông băng thì đột nhiên đầu co rụt lại.
"Đừng nhúc nhích, một lát là đỡ thôi." Anh nhẹ giọng nói, chuyên chú nhìn khóe miệng Vũ Tịch giống như đang nâng niu bảo bối, sợ không cẩn thận sẽ bị vỡ.
Vũ Tịch nhìn ánh mắt anh chuyên chú như vậy, quả thực lúc này cô cảm thấy trong đôi mắt của Ngô Duẫn Kỳ biến mất tất cả thù hận, tất cả cô tịch và trở nên trong suốt, sáng ngời, xinh đẹp làm cô có chút si mê.
"A ——" Cô kêu một tiếng, đầu quay sang một bên.
"Làm cô đau sao?" Tay anh cầm bông băng dừng ở không trung.
"Không có, nước thuốc vào trong miệng rồi, cảm thấy rất đắng!"
Ngô Duẫn Kỳ cười khẽ, xoay người đặt lọ thuốc trên bàn, lại chuyên chú nhìn Trần Vũ Tịch: "Nói đi, là ai ra tay đánh cô bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554226/quyen-3-chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.