Ả đi tới trước mặt Trần Vũ Tịch, kéo cổ áo cô lên, giờ cô đã không có hơi sức để phản kháng nữa, khóe miệng cười nhạt nhẽo: "Lần sau tôi muốn đấu một mình với cô."
"Được, tao chờ, nhưng mày phải còn mới mạng thì mới tính đến đó." Ả cúi đầu nói bên tai cô, lời này làm Trần Vũ Tịch căm hận, môi mỏng khẽ mở: "Thủ trưởng Mạc để cho tôi thăm hỏi cô, tin tức của cô rất chính xác, người của Long Hổ bang đối với tổ chức Hắc Bò Cạp xuống tay, đoạt đi không ít vụ làm ăn của bọn họ, còn làm bị thương không ít người. Chuyện đã xảy ra như thế rồi, người của chúng ta cũng đã đến nơi này, thủ trưởng Mạc bảo cô chuẩn bị thu tay lại."
Ả để cổ áo Trần Vũ Tịch xuống, không những vậy còn giúp cô sửa sang lại sau đó cười một tiếng, khóe miệng vẫn như cũ treo là nụ cười lạnh lùng kia, đứng dậy mang theo hai người kia rời đi.
Trần Vũ Tịch ngồi góc tường, không lập tức đứng dậy, ngơ ngác ngồi chỗ đó.
Dường như ông trời cố ý muốn phối hợp với tâm trạng lúc này của cô, mới vừa rồi trời còn sáng sủa trong nháy mắt thì mưa ào xuống.
Trần Vũ Tịch mặc cho mưa tuôn xối xả vào người mình, cô vẫn không nhúc nhích, Trần Vũ Tịch cô thích lúc mới vào nhà họ Ngạo, cô lại càng thích Nam Cung Vũ không tim không phổi trước kia.
Cô lừa hai người bọn họ, lợi dụng hai người bọn họ.
Đột nhiên cô cảm thấy mình thật buồn nôn, cô biết Ngạo Dạ Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554224/quyen-3-chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.