Nói thật, trong lòng cục trưởng Trần nghi hoặc, Trần Vũ Tịch đã từng trải qua, có thể là cô rất dai, giống tiểu cường đánh không chết, hơn nữa mạng lớn vô cùng, hay bởi vì vẻ non nớt trên mặt cô khiến bất luận kẻ nào vừa nhìn thấy dễ bị dụ ngay.
Nếu như chỉ nhìn gương mặt mà cho là đã nhìn hiểu Trần Vũ Tịch, đó chính là mười phần sai.
Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, Trần Vũ Tịch cầm một phần tài liệu trại giam thẩm vấn trong tay, nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm nên đón xe đi thẳng đến trại tạm giam.
Lúc trở lại nhà họ Ngạo thì đã hơn năm giờ chiều.
Đi vào nhà họ Ngạo nhìn một vòng, không nhìn thấy xe Ngạo Dạ Phong, nhớ tới lời Ngạo Dạ Phong nói ở phòng làm việc hôm nay, không biết Ngạo Dạ Phong bước kế tiếp sẽ làm gì.
Trần Vũ Tịch vừa xoa mặt mình có chút cứng ngắc vừa đi vào phòng khách.
Buổi tối Ngạo Dạ Phong vẫn chưa về nhà ăn cơm, bữa cơm này ăn cực kỳ áp lực, không khí trên bàn ăn vẫn luôn rất trầm buồn bực, ai cũng không mở miệng nói chuyện.
"Con ăn no rồi, ông!"
Vũ Tịch ăn xong lên lầu, một đêm này cô không có ngủ, cho đến trời sáng cô mới rời giường chuyện đầu tiên làm là đi đến phòng của Ngạo Dạ Phong, cửa phòng không khóa, trên giường không có dấu vết ai ngủ qua, tối ngày hôm qua cả đêm anh ta không có về .
Có lẽ lại ngủ ở công ty.
**********
Những ngày qua Trần Vũ Tịch cũng mượn lý do ngã bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554223/quyen-3-chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.