Ngô Kỳ và Ngô Duẫn Kỳ đều nghe được trong lời nói của Vũ Tịch có phầnkhông vui, có điều vẻ mặt Ngô Kỳ nhìn về phía Vũ Tịch đích xác là có sựcảm kích.
Đối với Ngô Duẫn Kỳ, Vũ Tịch vẫn có loại cảm giác không khỏi muốn thămdò. Cô luôn muốn biết rốt cuộc anh ta là hạng người gì, là điều gì khiến cho anh ta có thể mang cho cô loại cảm giác như vậy.
Rất kỳ lạ, lần này lúc Vũ Tịch nhìn Ngô Duẫn Kỳ lại không có một chút sợ hãi. Cô nghĩ, có thể nguyên nhân là vì đang ở trong biệt thự này, bởibài trí trong căn biệt thự rất phù hợp với chức danh tổng giám đốc củaNgô Duẫn Kỳ.
Nhưng khi cô nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Ngô Duẫn Kỳ thì cả ngườingẩn ra, sự sợ hãi khó hiểu và quen thuộc từ từ khuếch tán từ đáy lòngđến toàn thân, dưới chân cô mềm nhũn ra, thiếu chút nữa ngồi lại trênghế sa lon. Cái ánh mắt đó và ánh mắt lần trước bắt cô đi giống nhau như đúc *******************.
Một sự rét lạnh không nói ra được bao lấy toàn thân, thậm chí cô nhớ rõlại, Ngạo Dạ Phong ôm mình, rồi tình cảnh bị mười mấy người tay đấm chấn đá, ở phía dưới Ngạo Dạ Phong cô thấy ánh mắt ác ma của anh ta, tựa như thần chết đang nhìn vậy.
- Cảm ơn thế nào? - Ngô Duẫn Kỳ dường như rất hài lòng với vẻ mặt nhưthế của Vũ Tịch, lạnh nhạt thu hồi ánh mắt cố định trên người cô, nhìnNgô Kỳ.
- Em đã chuẩn bị một món quà tặng nhỏ! - Ngô Kỳ không hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554214/quyen-3-chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.