Không thể không nói, nếu như không phải Vũ Tịch cố ý nhắc nhở, Ngô DuẫnKỳ thậm chí cũng không chú ý tới bên cạnh cô còn có một Ngô Kỳ: "Oh!" Rõ ràng sắc thái vui vẻ trên mặt Ngô Duẫn Kỳ nhất thời đi giảm rất nhiều.
Nhưng anh vẫn tự mình giúp họ mở cửa:
- Vào đi! - Anh không nhìn họ, xoay người đi vào biệt thự.
Đi vào phòng khách, trừ lộng lẫy, xa hoa, hoang phí, Vũ Tịch không biếtnên dùng thứ ngôn ngữ gì để hình dung biệt thự này của anh ta. Cách bàitrí so với ấn tượng của Vũ Tịch về Ngô Duẫn Kỳ không phù hợp một chútnào. Hơn nữa khóe miệng mang theo nụ cười ấm áp kia của anh ta, cũng làm cho cô cảm thấy có phần gượng ép.
Thứ Ngô Duẫn Kỳ cho Vũ Tịch là lạnh lẽo, giống như cảm giác lạnh lẽo của biển, có lúc sẽ nóng nảy không yên, phát ra tính khí như sóng thần tràn đầy trời đất, cho dù là ai cũng không thể ngăn cản, mà an tĩnh lại,chính là thấy anh ta nhìn bạn mỉm cười, bạn sẽ cảm thấy bất động, giốngnhư chết vậy.
Thật là kỳ lạ, cảm giác tương phản lớn như thế, nhưng lại xuất hiện ngay trên một người.
Vũ Tịch liếc mắt nhìn Ngô Kỳ bên cạnh, vừa rồi lúc Ngô Duẫn Kỳ nhìn côchằm chằm, cô cảm thấy rõ sau lưng cả người cô ấy không vui, cho nên lúc đi vào biệt thự của Ngô Duẫn Kỳ, cô vẫn luôn đi ở bên cạnh Ngô Kỳ.
Cô ấy chậm, cô cũng chậm lại, cô ấy nhanh, cô lập tức đuổi theo vàibước. Bất kể là thế nào, hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554213/quyen-3-chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.