- Gần đây có chút nhàm chán, đi cùng tôi được không?
Đột nhiên Trần Vũ Tịch kinh hãi, quay đầu nhìn về nhìn anh, Anh đang quay mặt nhìn ngoài cửa sổ, gió ngoài xe thổi tóc dài của anh. Nhìn qua ở góc độ này mới phát hiện lông mi của anh thật dài, đôi mắt sâu vì bị gió thổi vào khẽ nheo lại, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhìn chằm chằm phong cảnh phía ngoài.
Giọng điệu của anh không có chút ý cưỡng chế nào, ngược lại có chút khẩn cầu, ảo giác, nhất định là ảo giác.
- Tôi không rãnh! - Trần Vũ Tịch lạnh lùng cự tuyệt nói - Cho tôi về nhà.
- Đến bờ biển đi, tôi muốn hóng gió, muốn yên tĩnh một chút. - Ngô Duẫn Kỳ thản nhiên nói, không nhìn Trần Vũ Tịch.
Trần Vũ Tịch nhất thời cau mày, lời của cô anh ta không đếm xỉa tới sao?
Trần Vũ Tịch không nói chuyện nữa, mặc dù lời anh nói là câu hỏi, giọng nói cũng không cường ngạnh nhưng cô khẳng định nguyện vọng và ý tứ của mình sẽ hoàn toàn bị anh ta bãi miễn hết. Nãy giờ anh ta vốn không phải đang hỏi ý kiến của cô, chẳng qua là sau khi đã quyết định xong thì nói cho cô biết mà thôi.
Trần Vũ Tịch hít một hơi thật sâu, lúc Ngô Duẫn Kỳ không nhìn cô chằm chằm, cô còn thoáng tỉnh táo lại. Cô chậm rãi lấy điện thoại di động từ trên người ra muốn len lén gửi tin cho Ngạo Dạ Phong, nhưng tin nhắn mới viết được một nửa, cả người nhất thời ngây ngẩn, nhớ tới chuyện lần trước, tim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554174/quyen-3-chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.