- Thiếu chủ, có muốn chúng tôi đi dạy dỗ hắn một trận? - Bên cạnh truyền đến giọng nam.
Người đàn ông tà mị khoát tay chặn lại, khẽ mỉm cười:
- Đi điều tra xem tiểu nha đầu kia là ai.
- Dạ!
. . . . . .
Giờ nghỉ trưa ở trường học, một mình Trần Vũ Tịch ngơ ngác ngồi trước bàn học ngây người ra.
Sau khi thu dọn xong sách vở, Ngô Kỳ đứng dậy chuẩn bị đi ăn cơm, liếc mắt nhìn Trần Vũ Tịch bên cạnh còn sững sờ:
- Vũ Tịch sao vậy? Phải đi ăn cơm rồi!
Trần Vũ Tịch gật đầu một cái, nhưng người không có chuyển động.
- Đúng rồi, chuyện ngày đó thật sự phải cám ơn cậu, nếu không phải vì tớ, cũng sẽ không. . . . . .
- Không sao, không ai muốn cả. Chuyện này không cần nhắc lại nữa, tớ sẽ không nói với bất kỳ ai. Có điều sau này cậu cũng nên chú ý không nên kết giao bạn bè với mấy người đó. - Trần Vũ Tịch thản nhiên nói. Cô biết chuyện này ảnh hưởng rất lớn đối với Ngô Kỳ, những ngày qua cô luôn có dáng vẻ nản lòng, nản chí.
Phải luôn lo lắng chuyện ngày đó đã bị trường học hay cha mẹ biết chưa.
Nghe Trần Vũ Tịch nói như vậy, trên mặt Ngô Kỳ lộ ra nụ cười nhàn nhạt:
- Cám ơn cậu, Vũ Tịch.
Vừa lúc đó Lạc Nam từ bên cạnh đi tới:
- Vũ Tịch, gần đây cậu sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?
Trần Vũ Tịch ngẩng đầu nhìn Lạc Nam, nhũn như con chi chi nằm dài trên bàn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554154/quyen-3-chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.