Trần Vũ Tịch đưa tay mở cửa, cửa không khóa. Đây là lần đầu tiên cô lén vào phòng của Ngạo Dạ Phong mà không có sự cho phép của hắn. Trước kia không nhìn kỹ, lúc này đi vào, mới để ý tới, chỗ cửa sổ có đặt hai chậu hoa bách hợp tươi mát.
Theo gió mát, mùi thơm nhàn nhạt xông vào mũi. Căn phòng vô cùng gọn gàng sạch sẽ, mới nhìn qua hoàn toàn không giống như chỗ ở của một người đàn ông, nhưng bây giờ đâu phải lúc thưởng thức. Cô nhón chân đi đến bên cạnh cây mắc áo, lục lọi, không tìm thấy cái áo của người lạ kia.
Lại đến xem tủ áo của Ngạo Dạ Phong, vẫn không phát hiện gì hết, cả nhà vệ sinh cũng tìm. Căn phòng không lớn, bày biện cũng khá tao nhã đơn giản, nhưng hầu như đã tìm khắp mà vẫn không tìm được. Trần Vũ Tịch cau mày, ngắm nhìn bốn phía. Khi cô nhìn về phía giường, ở đó đặt một chiếc laptop đang mở ra, nhất thời hấp dẫn sự chú ý của cô.
Cơ thể Trần Vũ Tịch đột nhiên ngẩn ra, hoa văn trên màn hình máy tính là. . . . .
Vừa lúc đó, Trần Vũ Tịch đột nhiên nghe được tiếng bước chân của Ngạo Dạ Phong hướng đi tới nơi này. Cơ thể cô bất tình lình ngẩn ra, xoay người chạy ra ngoài, va phải hắn ở cửa phòng.
- Vũ Tịch? - Ngạo Dạ Phong kinh động, kỳ quái nhìn cô - Sao cô lại ở phòng tôi?
Sắc mặt Trần Vũ Tịch trầm xuống:
- Ngạo Dạ Phong, áo của tôi đâu?
Ngạo Dạ Phong dừng lại, khóe miệng nâng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-hang-ti-cho-choc-ba-xa-cua-tong-giam-doc/554152/quyen-3-chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.