-Vậy anh muốn thế nào? Ngồi yên hưởng phúc?
-Nham…
Cung Tường Âm biết cậu không phải hoàn toàn vô tình với hắn, động tác cũng lớn mật hơn. Tay của hắn bắt đầu giở trò, miệng đương nhiên cũng không nhàn rỗi, tấn công lên vành tai của Tiêu Nham.
-Không… Không muốn… Đừng như vậy…
Tiêu Nham kháng cự xâm phạm của Cung Tường Âm, nhưng thân thể không tự chủ mà đáp lại.
-Thân thể của em đã đáp lại anh rồi, còn nói không muốn.
Bị Cung Tường Âm nói như thế, mặt Tiêu Nham bất giác đỏ lên. Lúc ở Châu Âu, thân thể cậu bị Cung Tường Âm dạy dỗ đủ, hắn chỉ cần vuốt ve mặt cậu một cái, cậu sẽ không tự chủ được mà đáp lại, hại cậu vì chuyện này buồn bực rất lâu.
-Nham, ngoan ngoãn cho anh ôm một chút, ba ngày nữa anh sẽ kết hôn, đến lúc đó chúng ta thật sự sẽ không còn có thể gặp lại, anh không muốn khiến em ấy đau lòng, anh cũng không muốn thấy em đau lòng!
-Anh… đồ xấu xa, biết rõ tôi không thể cự tuyệt anh, còn coi thường tôi như vậy.
Tiêu Nham khóc thút thít lên án.
-Ừ, anh xấu xa, nhưng anh chỉ xấu xa với mình em thôi.
Ôm lấy Tiêu Nham, Cung Tường Âm đi về phía phòng cậu đóng cửa lại, bên trong liền truyền tới tiếng rên rỉ xuân sắc khôn cùng.
-Ba mẹ, con về rồi.
Tiêu Nham đặt hành lý đơn giản xuống, ở ngoài cửa gọi lớn.
Từ sau khi cậu đến công ty làm, hầu như ít khi về nhà, nhìn căn nhà vẫn bài trí như ngày cậu chưa rời đi, trong lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-be-nho/1302852/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.