Ngày mốt!?
Không phải là trước ngày Cung Tường Âm kết hôn một ngày sao?
Không được! Không được nhớ tới hắn nữa.
-Được rồi, ngày mốt con sẽ về.
-Ừ, mẹ con lâu rồi không gặp con, suốt ngày thúc giục bố gọi điện thoại kêu con về, còn nói sẽ nấu một đống đồ con thích ăn chờ con về.
-Con biết rồi.
Gác máy điện thoại, nước mắt cứ như thủy triều lăn xuống.
-Oa oa… Tường Âm… Vì sao anh muốn kết hôn… oa oa…
Kính — coong —
Chuông cửa trùng hợp vang lên ngay lúc này. Ai vậy? Sao lại chọn ngay lúc này mà tới cơ chứ!
Nhanh chóng lau khô nước mắt, Tiêu Nham bước ra mở cửa.
-Anh…
Tiêu Nham kinh hãi trợn tròn hai mắt. Người đứng trước cửa, chính là người khiến Tiêu Nham không ngừng khóc lóc. Tiêu Nham né tránh ánh nhìn của hắn.
-Nham, sao em dám không từ mà biệt hả?
Không từ mà biệt là vì cậu sợ chính mình sẽ không kìm được mà rơi lệ trước mặt hắn, cầu xin hắn đừng bỏ rơi cậu.
-Sao lại không nói gì?
-Không phải chuyện của anh. Còn nữa, sao biết tôi ở chỗ này?”
-Em có biết sau khi em bỏ đi mà không nói tiếng nào, tôi đã lo lắng nhiều thế nào không? Tôi như thằng điên không ngừng tìm kiếm em, nghĩ tới lúc tìm thấy em, em sẽ vui vẻ ôm hôn tôi, không nghĩ đến em lại dùng thái độ này nói chuyện với tôi.
-Anh tìm tôi làm gì? Chúng ta không phải đã nói trước rồi sao? Sau khi quay về Đài Loan, mệnh ai nấy sống.
Trong đầu có chút vui vẻ, tuy nhiên Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-yeu-be-nho/1302851/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.