"Dương Thế Minh, mau thả ra. Anh đang làm tôi đau đó!"
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, Bảo Khánh không khỏi đau lòng. Ba ba sao lại về lúc này cơ chứ? Không phải còn cuộc họp cực kì quan trọng sao?
"Ba! Mami cũng không phải là món hàng hóa, đừng có lôi lôi kéo kéo như vậy! Còn gì là người nữa? Mami chắc chắn sẽ rất đau!"
Dương Thế Minh hất cô ngã trên mặt đất. Từng viên sỏi, đá vô tâm cứ thế đâm vào cơ thể nhỏ bé. Đau đến nghẹt thở. Nhưng trái tim cô lúc này còn đau đớn gấp ngàn vạn lần.
Anh nắm chặt bàn tay, gân xanh hiện lên rõ nét. Giọng anh băng lãnh, trầm như Diêm Vương nơi địa ngục không mang theo một tia tình cảm nào.
"Dương Bảo Khánh! Con vừa mới nói gì? Đây là nơi nào, con chắc chắn phải biết rõ hơn ai hết. Đưa người lạ vào đây làm vấy bẩn nơi này là xúc phạm mẹ của con, hay cũng chính là mẹ con không thể yên giấc. Bảo Khánh, thực sự con muốn như vậy? Tốt sao?"
"Ba! Mami cũng không phải là người lạ! Đó là vợ ba! Đồng thời chị ấy cũng là mami của con. Dương thiếu phu nhân mà luôn bị chà đạp, vậy cần nó để làm gì? Ba, người nên tôn trọng vợ mình một chút!"
"Bảo Khánh, ta nhớ là mình đã từng nói với con. Triệu Thiên Thiên cô ta không có tư cách làm vợ của Dương Thế Minh này. Ta chỉ có duy nhất một người vợ là Nguyệt Ánh Phương, mẹ của con. Còn cô ta, mãi mãi chỉ có thể là công cụ trao mua mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/50379/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.