"Loại phụ nữ như cô không xứng được yêu thương! Một chút cũng không!"
Anh đứng dậy, rời khỏi phòng không một chút lưu luyến nhìn lại. Quả thực vừa rồi, Thế Minh anh có chút không kiểm soát được bản thân mình mà rơi vào trầm luân. Nụ hôn của cô ngọt ngào, vụng về làm miệng lưỡi anh khô khốc, một bộ phận nào đó trong cơ thể đã rục rịch phản ứng (*khụ khụ* viết như vậy đừng ai kêu ta là sắc nữ đó). Nhưng khi nhìn đến vụ tai nạn kinh người năm đó, nỗi uất hận trong lòng anh ngày càng mãnh liệt khiến anh không cách nào có thể tiếp tục. Nó như liều thuốc chống say nhắc nhở anh, tuyệt đối không thể đụng vào người phụ nữ dơ bẩn đó.
Nếu như Thiên Thiên là người đầu tiên đến với anh, có lẽ anh đã yêu cô không lối thoát. Cho dù cô độc ác, lẳng lơ nhưng anh vẫn sẽ một mực cưng chiều, sủng nịnh mà bao che, dung túng cô một cách không điều kiện. Nhưng đó chỉ là "nếu như", trong cuộc sống của anh không bao giờ tồn tại hai chữ vô nghĩa này. Người con gái anh yêu, không bao giờ có thể là cô, vì người mang lại cho anh hạnh phúc không còn tồn tại trên đời, mà trái tim anh cũng không còn ấm áp như xưa để tiếp nhận một tình cảm mới. Hơn nữa, cô còn là... hừ, anh, sẽ không bao giờ yêu người mà anh hận nhất đời!
Thiên Thiên nhìn theo bóng dáng anh, đôi mắt thẫn thờ. Tại sao cô lại không xứng đáng để được yêu thương? Tại sao mỗi khi nhìn thấy cô, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/50378/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.