Mùa đông lạnh lẽo qua đi, nhường chỗ cho những tia nắng ấm áp trải đều lên từng cảnh vật.
Cây cối xanh mơn mởn rung rinh trước gió, chỉ có con người vẫn lặng lẽ đắm chìm trong kí ức đau thương.
Dương Thế Minh nhắm mắt lại, bàn tay to lớn nắm thật chặt bức ảnh người con gái năm xưa. Anh lưu luyến mùi hương quen thuộc chỉ thuộc về cô...
Thiên Thiên, em bỏ anh, em mang đi trái tim anh, cũng cướp luôn đi nụ cười hiếm hoi từ nơi anh. Anh sống, nhưng không có trái tim. Anh thở, nhưng không tồn tại hơi ấm. Anh chỉ như một cái xác, gắng gượng kiếm tìm em trong nỗi cô đơn...
Gâu... Gâu...
Dương Tiểu Minh nhảy chồm vào phòng, nằm gọn trong lòng anh liếm láp. Ba năm, con chó nhỏ bị ức hiếp hôm nào nay đã to lớn và ngày càng ngang ngạnh.
Ba năm, thời gian thật dài. Nó có thể thay đổi mọi thứ, nhưng lòng người vẫn không cách nào khôn nguôi.
Anh vẫn nhớ cô, nhớ da diết...
Anh vẫn đứng đây, vẫn chờ đợi cô, chờ đến một ngày cô quay về...
“Tiểu Tam, nhảy xuống! “
Dương Thế Minh nhìn chằm chằm con chó, bàn tay vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó.
Ba năm cô đơn, ngoài Trần Cảnh Đường, anh cũng chỉ có con chó này bên cạnh. Nó không thể an ủi, nhưng giúp anh bớt đi cảm giác trống vắng trong lòng.
Đâu phải cứ là con người với con người mới nảy sinh tình cảm?
Đâu phải loài động vật là những kẻ vô tri?
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146939/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.