Mưa rơi, rơi thật nhiều...
Mưa rơi vào lòng người, rơi vào nỗi đau nơi trái tim vẫn không ngừng run rẩy...
Dương Thế Minh đôi mắt thẫn thờ nhìn lên những đám mây đen trên bầu trời, kí ức năm xưa lại ùa về như dòng nước lũ.
Ba năm, cô rời xa anh đến nay cũng đã ba năm rồi...
Anh...vẫn nhớ cô...
Ngày này ba năm trước, trời cũng mưa tầm tã như vậy, anh có thể cảm nhận được hơi ấm mỏng manh từ cô.
Ngày này ba năm sau, hôm nay vẫn là một ngày mưa, xung quanh anh không còn hơi thở của cô tồn tại, cô có lẽ đã mãi mãi đi xa khỏi cuộc đời của anh rồi!
Nhẹ nhàng chạm vào chiếc nhẫn mát lạnh trên tay, khoé môi anh khẽ cong lên một nụ cười nhợt nhạt.
Cô thật ác độc, tại sao rời đi lại mang theo trái tim anh? Xa anh, sao còn bắt anh phải thực hiện lời hứa năm xưa? Trừng phạt anh đã lâu như vậy, sao cô còn không chịu trở về?
Ba năm cô đi, ba năm anh điên cuồng tìm kiếm, nhưng cũng chỉ nhận lại là sự vô vọng. Cô dường như đã bốc hơi khỏi thế giới, đi đến một nơi xinh đẹp không có bóng dáng anh.
Tiểu Thiên, anh vẫn đứng đây đợi em... Đã ba năm rồi...
Em không định trở về gặp anh sao? Hay vẫn còn trách anh quá tàn nhẫn?
"Anh vẫn còn nhớ nhung cô ta sao? "
Dương Thế Minh nhắm lại đôi mắt chứa đầy sự mệt mỏi, bàn tay vô thức nắm chặt lấy chiếc nhẫn như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146938/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.