Thiên Thiên vừa dìu Bảo Khánh, vừa nhớ đến nét cô đơn trên mặt Thiên Kỳ khi cô xoay người.
Cô biết, anh không hề cố ý đẩy ngã Bảo Khánh. Ca ca của cô tốt bụng như vậy, sao có thể gây thù nên một đứa bé?
Cô cứ thế bước lên phía trước, không dám quay đầu nhìn lại. Cô sợ, nếu quay lại, hai người lại rơi vào vòng xoáy cạm bẫy của thế giới đen tối này.
Nhớ lại sự việc diễn ra một tuần trước đó, ánh mắt cô liền trống rỗng vô hồn.
"Nếu cô còn dám gặp gỡ tên Thiên Kỳ đó, nhất định cô sẽ phải hối hận!"
Dương Thế Minh quay lưng về phía giường bệnh, lạnh lùng mà thốt ra từng chữ.
Anh không cho phép người phụ nữ của anh dính líu đến bất kì người đàn ông nào khác, bất kể là trong cuộc sống hay công việc.
Thiên Thiên sửng sốt mà nhìn anh, không thốt nổi một lời nào
Hai người cứ như vậy trầm mặc. Mãi cho đến một lúc lâu sau, cô mới lấy hết can đảm run giọng hỏi anh:
"Tại sao?"
"Cô là món đồ chơi của tôi. Chỉ khi nào tôi chơi chán, bằng không người đàn ông nào cũng đừng mơ tưởng nhòm ngó tới"
Thiên Thiên im lặng cúi đầu. Nước mắt cứ thế vô thức chảy xuống từng giọt.
Anh lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng tàn nhẫn với cô.
Trong thế giới của anh, chưa bao giờ hiện diện hình bóng của cô, cũng như trong cuộc đời cô, sẽ chẳng thể nào với cánh tay để chạm được vào anh.
Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146902/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.