Một tuần sau.
Bảo Khánh xách theo vali hành lí nhanh nhẹn đi phía trước, miệng không ngừng thúc giục Thiên Thiên đi nhanh không nên chậm trễ.
Thiên Thiên thở dài nhìn bóng lưng cậu, trong lòng không ngừng thương cảm cho số phận bi thảm của mình.
Bảo Khánh, sao cậu không nhìn lại khoảng cách giữa tôi và cậu đi? Chân tôi mới vừa tháo băng bó bột đó, chân cậu thì lành lặn đâu có vấn đề gì?
"Này chị già! Chị tính đến sáng hôm sau mới về một thể luôn hả? Sao mà lề mề thế không biết nữa?"
Miệng cậu lầm bầm lầu bầu là vậy, ấy thế mà cũng đi đứng lại đợi cô đấy! Kể ra thằng nhóc này cũng tốt! Đâu như ba nó?
Nhắc đến đây, ánh mắt Thiên Thiên lại xẹt qua tia khổ sở. Anh và cô, chẳng bao giờ có thể êm đềm với nhau quá một phút!
"Nữ nhân thối, não chị tàn chứ chân đâu có cụt? Sao lại chậm như rùa thế?"
Bảo Khách vất ngay cái đống quần áo to sụ xuống đất, đi vòng qua Thiên Thiên:
"Này, hay là chị muốn tôi cõng chị hả?"
Thiên Thiên trố mắt, lùi về phía sau, tay không ngừng xua xua:
"Không! Không cần! Như vậy, tôi nhất định sẽ đè bẹp cậu!"
Một đứa bé năm tuổi đi cõng một cô gái trên hai mươi, có phải là hơi quá đáng rồi không?
Ân, cô cũng không phải dạng biến thái như vậy đâu nhé!
Bảo Khánh khinh thường mà nhếch mày:
"Chị nghĩ tôi sẽ cõng chị thật sao? Tôi đâu có điên mà đi tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146900/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.