Thiên Kỳ ôm cô lên chiếc giường bệnh trắng tinh, đắp chăn cẩn thận cho cô rồi mới lặng lẽ bước ra ngoài.
Trong lòng anh, chua sót, ghen tỵ ngổn ngang đang không ngừng lấn chiếm cả cơ thể, khiến anh có chút hít thở không thông.
Cô gái bé bỏng của anh ngày nào, sao giờ lại yếu đuối như vậy, khiến anh không thể nào ngừng lo lắng cho cô.
Bước chân đi không có chủ đích, anh như một cái xác không hồn bị cướp đi sự sống. Cái bóng dài lê thê in trên đất làm hiện lên những nỗi cô đơn chất chứa trong lòng anh.
"Anh rể"
Dương Thế Minh từ đằng xa đi đến, gọi anh một cách thân thiện, nhưng lại làm chua xót trong lòng anh ngày một dâng cao, cuồn cuộn sóng dữ.
Bước chân của Triệu Thiên Kỳ chần chừ, cuối cùng cũng xoay người lại đối diện với Dương Thế Minh.
"Dương tổng, đừng gọi tôi một tiếng anh rể như vậy! Tôi không dám nhận"
Anh cười, Dương Thế Minh cũng cười, nhưng hai người hoàn toàn không nghe ra sự vui vẻ nào ở bên trong.
"Anh rể, Thiên Thiên là em gái anh thật có phúc, được anh chăm sóc tận tình như vậy. Chắc chắn cả đời cô ấy sẽ không quên ơn anh"
Thiên Kỳ nghe ra có mùi châm biếm, anh cười nhạt, nhưng trong nội tâm lại đang dậy sóng cuồn cuộn như bão táp.
Ý là anh quan tâm tới cô vượt quá mức của một người anh trai dành cho cô em gái?
Đây có thể tính là khiêu khích không?
"Dương tổng, Thiên Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146897/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.