"Minh, sao anh còn lưu lại ả đàn bà đê tiện đó?"
Chứng cứ đã vô cùng xác thực, ảnh chụp rõ nét chuẩn đến từng xen ti, nhưng anh vẫn cứ như vậy giữ vững lập trường.
Tại sao chứ?
Dương Thế Minh nhàn nhạt liếc nhìn cô ta một cái, khinh thường đến khóe môi cũng không thèm động.
Có ai nói cho Lâm Ngọc Lan biết, cô ta thực sự rất phiền phức chưa?
Thu nhận Thiên Thiên hay không, cô ta lấy quyền gì để quyết định thay anh? Có phải cô ta cũng nghĩ sẽ thay anh tiếp quản Dương thị luôn rồi không?
Người đàn bà dơ bẩn này, mức độ tham lam thực sự là quá lớn!
Lâm Ngọc Lan thấy anh không phản ứng liền tức điên nhưng vẫn phải cố nhịn. Nuốt cục tức vào trong, cô ta dùng nụ cười quyến rũ nhất có thể mà tiến đến ôm lấy cổ anh, bộ ngực không ngừng ma sát vào phần lưng rắn chắc nũng nịu.
Cô ta không tin anh là mình đồng da sắt, không bị mê hoặc bởi vẻ đẹp quyến rũ yêu nghiệt của cô ta!
"Minh, có phải anh yêu cô ta rồi không?"
Lập tức trên cánh tay Dương Thế Minh nổi đầy gân xanh. Anh hất ra bàn tay dơ bẩn của cô ta, dùng lực bóp thật mạnh khiến Lâm Ngọc Lan đau đớn, tưởng chừng như các khớp xương đều bị vỡ vụn.
"Trên đời này, tôi ghét nhất là những người không biết thân biết phận chạm vào người của tôi"
Đặc biệt là những loại người ghê tởm ngang nhiên tới quyến rũ tôi!
Những lời này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146894/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.