Thiên Thiên tức giận đến nghẹn thở, cơ hồ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên vì tức giận. Vươn tay ra định giáng xuống một bàn tay, nhưng nhanh chóng bị Dương Thế Minh giữ lại:
"Hửm? Nghĩ có thể đánh tôi lại một lần nữa? Thật sự là quá khinh thường Dương Thế Minh này rồi, bà Triệu! "
Anh hất mạnh tay cô ra một cách không thương tiếc, trong con ngươi lóe lên sự khinh thường cùng châm chọc. Cô đánh anh một bạt tai, điều này đã chạm đến giới hạn cuối cùng của anh. Mà anh cũng không có ngu ngốc để cô lộng hành.
Hai chữ "bà Triệu" này đã phân rõ giới hạn giữa cô với anh. Cô không có quyền được mang danh "Dương phu nhân",vì cô không xứng!
Phải, là không xứng, ngay từ lúc cô hiện diện trên đời này, khi cô xuất hiện trước mặt anh đã là không có một chút tư cách!
"Sao? Đừng dùng ánh mắt kinh tởm đó nhìn tôi! Không vì sợ cô không thể làm việc được cho Dương gia, con mắt này của cô, chắc chắn bây giờ đã không còn tồn tại! "
Tôi nhẫn nhịn cô đến bây giờ, vậy là quá đủ!
"Dương Thế Minh, mắt anh mới đúng là để trưng bày. Anh một mực nói tôi không biết giữ gìn trinh tiết, vậy bằng chứng đâu? Đêm đầu tiên của tôi Cũng là dành cho anh, anh còn muốn cái gì? Chỉ cần anh đủ bằng chứng chứng minh tôi đã lên giường với đàn ông khác, nếu không đừng có vu oan những điều phi lí lên trên đầu tôi! "
Vì tôi không phải là tiểu bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146865/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.