Chát...
Cái tát của Triệu Lâm Khang làm lòng Thiên Thiên chợt lạnh. Mấy ngày hôm nay, cô liên tục bị người đánh, từ người ngoài cho đến người nhà, rốt cuộc, cô sinh ra là mang theo oan nghiệt gì?
Khi sinh cô, mẹ cô qua đời. Người ta nói cô là đồ sao chổi. Lên 5 tuổi, bị cha ruột vứt bỏ, đánh đập, nói cô là tiện chủng. Đến bây giờ, khi đã kết hôn, cô lại bị chồng lạnh lùng vô tâm. Liệu còn bao nhiêu oan ức mà cô phải chịu nữa?
Cô chịu đựng đủ rồi, sẽ không nhận thêm nỗi đau nào nữa.
"Tát tôi? Ông tát đi, tát nữa đi. Nhưng chuyện ly hôn, tôi tuyệt sẽ không thay đổi. Tôi sẽ không bán đi hạnh phúc đời mình để đổi lấy công danh của kẻ có dã tâm như ông đâu!! "
"Mày"
Giơ tay lên muốn đánh, ông ta bị bàn tay cứng rắn, mạnh mẽ của Thiên Kỳ giữ lại. Người đàn ông đó đứng giữa đại sảnh, hơi thở tà ác như một ma vương. Thiên Kỳ nhìn chằm chằm vào bàn tay Triệu Lâm Khang đang muốn vươn ra đánh người, anh không vui hừ lạnh:
"Ba, người là bề trên, nhưng ba cũng không có quyền động chạm tới một sợi tóc của Thiên nhi. Chỉ cần con ở đây, đừng hòng có ai dám mơ tưởng mà đối xử tệ bạc với cô ấy"
Thiên Thiên khó khăn hít thở thật mạnh nhìn sự tức giận cùng oán hận của Triệu Lâm Khang dành cho mình.
Oán hận??? Cô đã làm gì đến ông ta? Chưa hề!!!
Vừa rồi, lực đạo trên tay ông ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146855/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.