"Cho dù là cả thế giới này có quay lưng lại với mami, thì Dương Bảo Khánh tôi cũng sẽ không bao giờ bỏ mặc chị ấy"
Từng lời nói, cử chỉ dịu dàng của Bảo Khánh làm trái tim nhỏ bé của Thiên Thiên đập loạn. Bảo Khánh, cậu đối với tôi thật tốt! Giá như ba cậu cũng có thể bảo vệ tôi như vậy...
Trong lòng Thiên Thiên bỗng chốc một hồi chua xót. Đôi mắt đỏ hoe đang đong đầy những giọt lệ. Từ nhỏ, cô đã là đứa trẻ thiếu đi tình yêu thương của mẹ, cuộc sống của cô chỉ còn lại người anh trai một mực cưng chiều cô. Người ba, đối với Thiên Thiên mà nói, có cũng được, không có cũng không sao. Mặc dù là cha con, nhưng ông cư xử với cô còn không bằng người dưng qua đường. Từ khi anh trai đi du học, cuộc sống của cô chỉ còn lại là mảnh u tối, ngày ngày luôn bị người ba trên danh nghĩa đánh đập, chửi bới. Những vết thương lớn nhỏ ngày càng chồng chất, vết cũ chưa lành, vết mới lại xuất hiện. Nhưng là, cô không hề cảm thấy đau, bởi nỗi đau nơi trái tim đã che lấp tất cả. Rồi cô rời khỏi đó, rời khỏi ngôi nhà lạnh lẽo như một khu nghĩa trang u uất, đến với cuộc sống không nhà, không cửa bơ vơ... Cô tự làm để kiếm sống, để nộp tiền học,... Cuộc sống đó đã làm trái tim cô trở nên chai sạn, đẩy tâm hồn nhỏ bé vào trong tận cùng của vực thẳm. Tưởng là cô lẻ loi, nhưng thật không ngờ, còn một Bảo Khánh làm cô cười, sưởi ấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-xin-dung-roi-xa-anh/2146849/chuong-24-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.