Vô Ưu tĩnh lại thấy mình đã về tới nhà, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. "Lúc nãy thật đáng sợ, cảm giác cả người như muốn nổ tung vậy. Nhưng lúc đó có một người ôm mình, không lẽ là Vạn Mị sao?" Thấy trời còn chưa sáng, chị Linh nằm bên cạnh cũng không có thức, cô lắc mình vào không gian.
Vừa vào, cô nhìn thấy mấy hoa cỏ hôm qua cô bỏ vào đã mộc thành khóm ở một khu vực. Cô không khỏi vui vẽ. " Vạn Mị này cũng không tồi!" Nhưng khi cô nhìn về phía Vạn Mị thì thấy đóa hoa to của nó đã khép lại, cô lo lắng vội chạy lại xem. Bổng cô thấy một tờ giấy kẹp vào một chiếc lá của nó. Trên đó viết.
"Vô Ưu! Ta phải ngủ một đoạn thời gian. Khi nào thức ta sẽ tìm nàng! Ta cũng tạm thời phong ấn mị lực của nàng nhưng nàng không được đứng gần người khác ba bước chân, nếu không cũng sẽ ảnh hưởng. Đừng lo cho ta! Vạn Mị của nàng!"
Vô Ưu không khỏi hắc tuyến, " Cái gì là Vạn Mị của mình chứ! Cây bông chết tiệt!" Cô nhìn thấy mớ nho mà cô đã bỏ vào, vội chạy lại lấy vài trái tách hạt ra trồng vào một khoảng đất trống. Rồi lắc mình ra không gian.
Hôm nay là chủ nhật, ba chị em sẽ ở nhà còn cha mẹ thì đã ra đồng từ rất sớm. Bây giờ là 7 giờ sáng, Vô Ưu cũng không cần phải làm cái gì. Cô bèn xin chị Linh cho mình đi mót ve chai, chị Linh cũng đồng ý, vì bình thường Vô Ưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-uu-ta-doi-bung-roi/2583778/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.