Vợ anh thà ở góa còn hơn là ly hôn, vợ anh thật tốt.
Lâm Tu Trúc vẫn muốn biết tung tích Úc Đường, nhưng Tần Bất Phàm đã hứa với Úc Đường là không tiết lộ tung tích của y. Thấy Lâm Tu Trúc kiên trì như vậy, Tần Bất Phàm cũng phải khâm phục lòng dũng cảm của anh, bèn hỏi: “Anh không sợ sao?”
Làm điều tra viên đã lâu, Tần Bất Phàm từng thấy rất nhiều câu chuyện về người thường và Quái, nhưng thường thì mọi người sẽ theo bản năng tránh xa Quái, nhất là sau khi nhìn thấy bộ dạng thật của chúng. Cho dù đã từng thề non hẹn biển bao nhiêu đi chăng nữa cũng không bao giờ vượt qua được nỗi sợ hãi trước điều chưa biết đã khắc sâu trong xương tủy. Đó là bản năng của con người.
Anh Lâm đây lần đầu tiên nhìn thấy một phần diện mạo thật sự của Úc Đường đã không chịu nổi kích thích, còn ngất xỉu vì sợ. Tất nhiên, ngất xỉu cũng một phần là do bị cậu của anh bỏ thuốc, nhưng quan trọng hơn, đó còn là bản năng tự vệ của bộ não con người đang phát huy tác dụng. Nhưng giờ đây, anh Lâm không chỉ chấp nhận việc mình kết hôn với một tồn tại không thể miêu tả, thậm chí còn chạy đi đòi tái hôn với tồn tại mà tổ tiên loài người sợ hãi tránh xa kia.
Tần Bất Phàm nghĩ, một dũng sĩ chân chính phải như thế này…
“Tất nhiên là tôi sợ.” Lâm Tu Trúc đưa ra câu trả lời của mình: “Người bình thường cũng sợ hãi phải không nào?”
Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tui-la-quai-vat-cung-sieu-dang-yeu-biet-chua/3698927/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.