Anh Lý muốn thuyết phục chị ta một lần nữa nhưng Chị dâu Lý đã quay người đi vào sau bếp.
Hôm nay Tô Mục Tuyết tan làm sớm, đứng đợi một lúc ở trước cổng trường.
Mân Mân ngượng ngùng trong chốc lát rồi mới chịu bước lên xe của cô.
“Dì ơi, lần sau dì đến đón cháu có thể không đứng trước cổng trường được không?”
Tô Mục Tuyết che miệng cười: ‘Làm sao vậy, cháu cảm thấy xấu hổ vì dì đến đón à?”
Triệu Hiểu Mân gãi gãi đầu ngại ngùng: “Không phải ạ, bạn học của cháu nói rằng cháu có một chị gái là minh tỉnh điện ảnh cháu không biết phải giải thích với bọn nó như thế nào…”
Tô Mục Tuyết đang có tâm trạng tốt nên trêu chọc cậu bé: “Chị hả? Haha, Mân Mân bạn học của cháu rất có mắt nhìn người đó nha.”
Trong khi nói, cô lấy ra một hộp quà được đóng gói cẩn thận đẹp mắt từ hàng ghế sau đưa qua.
“Đây, quà đã chuẩn bị sẵn cho cháu rồi nè.”
Triệu Hiểu Mân yêu thích vô cùng hô lên sung sướng: “Oa, thật là đẹp!”
Tô Mục Tuyết trêu chọc: “Nhớ kỹ, cháu không được bán đứng dì đâu đó.
Nếu cháu để mẹ mình biết chuyện dì đang giúp cháu theo đuổi một bạn nữ trong lớp, chị ấy lại tìm dì lý lẽ cho coil”
Triệu Hiểu Mân ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Dì, cháu đã nói nhiều lầm rồi mà, đó chỉ là bạn học bình thường thôi.”
“Đúng, đúng, bạn học bình thường, Mân Mân của chúng ta sẽ không thích người ta đâu.”
“Dì à, lọ nước hoa này bao nhiêu tiền vậy ạ?”
Tô Mục Tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tong-tai-em-ngoan-cho-anh/871141/chuong-975.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.