Cùng lúc đó, anh Lý và chị dâu Lý mang theo một đống sản phẩm dinh dưỡng đi đến gõ cửa nhà Triệu Nam Thiên.
Mẹ Triệu vẫn còn đang kinh ngạc, vẫn chưa đến giờ tan làm, ai có thể tới giờ này chứ?
Sau khi mở cửa, bà không khỏi sửng sốt một lúc.
“Dì Triệu, ngày hôm qua hai người chúng cháu không hiểu chuyện, chưa có đi đến bệnh viện thăm dì được, bây giờ dì cảm thấy thế nào rồi, dì không sao chứ?”
Mẹ Triệu khách khí mời hai người bọn họ vào trong: “Không sao cả vào nhà ngồi đi.”
Sau vài câu chào hỏi, chị dâu Lý liên đi thẳng vào vấn đề: “Dì Triệu à, chuyện phát sinh ngày hôm qua phải trách chúng cháu. Dì xem thử, đừng đuổi chúng cháu đi được không?”
“Chúng cháu ở đây mấy năm, cũng có cảm tình. Nếu thật sự dì muốn đuổi đi, chúng cháu nhất thời không tìm được chỗ ở thích hợp…”
Mẹ Triệu kinh ngạc: “Đuổi hai người rời đi? Là có ý tứ gì?”
Chị dâu Lý cười khổ giải thích chuyện đã xảy ra.
Mẹ Triệu đột nhiên nói: ‘Hóa ra là như vậy.”
Anh Lý cũng đi theo xin lõi: “Dì à, tất cả lỗi đều là của một mình cháu, dì đại nhân đại lượng bỏ qua cho, xin đừng so đo với cháu được không ạI”
Mẹ Triệu ngữ khí thu lại không ít: “Đều là hàng xóm mấy năm qua. Không cần nói những thứ này, chẳng qua lần này hai người cũng rất quá đáng!”
Chị dâu Lý xin lỗi: “Vâng ạ, lời dì nói rất đúng, cháu thật sự không ngờ Miêu Quốc Khánh lại to gan đến mức dám làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-tong-tai-em-ngoan-cho-anh/871140/chuong-974.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.