Đêm hôm đó, Lục Tư Phàm buồn bực nằm trong phòng, anh định hôm nay sẽ mở lời xin lỗi cô nhưng khi nhìn thấy cảnh đó tim anh nhói vô cùng, anh tự nghĩ
{Không lẽ cô ấy vẫn còn tình cảm với hắn ta? Bởi vì hắn ta kết hôn với em cô ấy nên cô ấy mới tìm đến mình? Sam Sam cuối cùng thì em đang nghĩ gì vậy?}
Nằm nằm trên giường mãi vẫn không ngủ được, Hà Bội Sam bước vào phòng, Lục Tư Phàm liền làm mặt lạnh không quan tâm đến cô
Hà Bội Sam đi lại gần, cô khẽ nói
“Nếu anh vẫn còn đang giận thì em sẽ ngủ ở phòng cũ, khi nào anh bình tĩnh lại chúng ta nói chuyện tiếp”
Lục Tư Phàm trong lòng khó chịu, anh ngồi bật dậy rồi nói không suy nghĩ
“Có phải em vẫn còn tình cảm với hắn ta nên mới như vậy không?”
Hà Bội Sam rưng rưng nước mắt nhìn cô, cô cần 1 người đàn ông hiểu cô và tin tưởng cô
Lục Tư Phàm liền nói
“Nếu như em rời khỏi phòng này thì đừng bao giờ bước vào đây nữa”
Hà Bội Sam thở dài 1 cái, cô cố gắng nói
“Tạm thời em sẽ không nói chuyện với anh, đến khi nào anh bình tĩnh lại thì chúng ta tính tính tiếp”
Hà Bội Sam bước ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại, Lục Tư Phàm như 1 đứa trẻ đang tức tối, vội cầm lấy cái gối ném vào khoảng không, anh lớn giọng
“Cô nghĩ cô là ai mà giám nói như vậy với tôi hả? Tôi nói cô biết tôi sẽ không bao giờ bắt chuyện với cô trước đâu đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-bac-si/371471/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.