Hà Bội Sam buồn bã ra về, cô thất thần nghĩ về chuyện lúc sáng, cô thật sự không thể hiểu tại sao Lục Tư Phàm lại có thể nói ra những lời như vậy
Hà Bội Sam lái xe về nhà, nhìn thấy Việt Bân đang đứng trước cổng, Hà Bội Sam bước xuống xe
Nhìn thấy anh cô có chút dè chừng, đôi mắt nghi hoặc hỏi
“Dượng đến đây làm gì?”
Việt Bân thấy cô thì hạnh phúc chạy đến, Hà Bội Sam liền lùi ra xa
“À.... Thật ra thì anh có...”
“Dượng nên thay đổi cách nói chuyện của mình”
“Sam Sam à anh chỉ là...”
“Nếu như dượng còn nói như vậy thì tôi không còn gì để nói nữa, tôi xin phép”
“Khoan đã em nghe anh nói đi”
Việt Bân nắm lấy tay Hà Bội Sam kéo lại
“Dượng làm gì vậy hả? Mau bỏ tay tôi ra”
“Em nghe anh nói đi đã, chuyện hôm đó là do anh sai, anh thật sự đã sai rồi, em tha thứ cho anh nha”
Hà Bội Sam rút tay ra khỏi tay anh, cô vẫn cố chịu đựng nói
“Được, chuyện lần đó tôi có thể bỏ qua, giờ thì dượng đi ra khỏi đây đi”
“Sam Sam à chuyện đó là do anh trách lầm em đã phụ tình anh nên anh mới như vậy, giờ anh biết hết mọi chuyện rồi, chúng ta làm lại từ đầu nha em”
“Làm lại từ đầu? Sao dượng lại có thể nói mấy lời trái với luân thường đạo lý vậy chứ?”
“Sam Sam anh thực sự rất yêu em, anh lúc nào cũng nghĩ về em cả, chúng ta sẽ vẫn như lúc xưa, yêu nhau và cùng nhau đi suốt quãng đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-bac-si/371470/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.