Hà Bội Sam mơ màng tỉnh dậy sau cơn hôn mê, phần đầu cô bị chấn thương nhẹ nên không ảnh hưởng đến tính mạng, cô vừa tỉnh dậy thì cảm thấy có người nắm tay mình, nhìn qua thì thấy Lục Tư Phàm đang ngủ gật bên cạnh.
Nhìn thấy anh cô giật mình, cứ tưởng bản thân còn đang nằm mơ nên mới thấy thế, dùng tay dụi dụi vào mắt mình, đến khi Lục Tư Phàm giật mình tỉnh dậy thì nhìn thấy cô, anh hạnh phúc nói.
“Tỉnh rồi sao? May quá cuối cùng cô cũng tỉnh”
Hà Bội Sam ngơ ngác nhìn anh
“Sao.... Sao anh lại ở đây?”
“Đang nói chuyện điện thoại với cô thì tự nhiên cô lại thét lên như vậy, có biết là làm tôi lo lắm không?”
Nghe anh nói lo cho mình, Hà Bội Sam nghi hoặc nhìn anh
“Anh nói anh lo cho tôi?”
Lục Tư Phàm ngại ngùng, anh giả vờ nói
“Thì dù sao cô cũng là bạn cùng nhà với tôi mà, cô có mệnh hệ gì thì mẹ tôi là người cực nhất, tôi chỉ thương mẹ thôi”
“Vậy sao?”
“Tất nhiên”
Hà Bội Sam đắt ý, cô chỉ tay về phía bàn tay mình, bàn tay đấy anh đang nắm thật chặt
Lục Tư Phàm ngại ngùng nhìn cô, anh vội buông tay ra, lúng túng nói
“Thật ra... cái này... tôi..... tôi chỉ là...”
Hà Bội Sam nhìn thấy anh như vậy thì cảm thấy rất vui, cô mỉm cười nói
“Nè tôi đói rồi anh mua cháo cho tôi đi”
“Được, tôi mua cháo cho cô, chờ tôi 1 chút”
Lục Tư Phàm hối hã chạy đi
Trương Chí Thần đứng gần phòng khám của cô nhưng không giám vào,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-bac-si/371453/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.