Sáng hôm nhau, nhóm tình nguyện viên của Hà Bội Sam đến bệnh viện xã, mọi người thăm khám cho trẻ nhỏ, Hà Bội Sam nhiệt tình và thân thiện, đối với những trẻ nhỏ sợ chích cô điều có cách giải quyết
“Không con không chích đâu.... mẹ ơi...”
“Ngoan nào, em là con trai mà, sao lại sợ kim chứ? Nó không đau đâu, như kiến cắn thôi, ngoan chị chích xong rồi chị cho bánh nha”
“Em muốn ăn bánh socola”
“Được, nhưng nhớ là không được khóc đấy”
“Dạ”
Sau khi Hà Bội Sam chích xong, cô không quên xoa đầu cậu bé an ủi
“Thấy không, đâu có đau đâu, giờ em qua kia nhận bánh nha”
“Dạ em cảm ơn”
“Mời người tiếp theo ạ”
Đối với những đứa gan dạ không sợ thì rất nhanh, nhưng đối với trẻ cứng đầu sợ hãi thì lại khó khăn vô cùng, có thể thấy những người làm bác sĩ như cô có 1 sự kiên nhẫn và lọng lượng vô cùng lớn
“Không có đau đâu mà, tin chị đi, như kiến cắn thôi”
“Như em sợ, em sợ lắm, huhuhu”
Hà Bội Sam lấy 1 chú thỏ bông đáng yêu để trước mặt cô bé
“Nính nính, vậy chị sẽ để bé thỏ động viên em nha”
“Không em sợ đau lắm, mẹ ơi, mẹ ơi, huhuhu”
Hà Bội Sam thấy cách này không được cô liền lấy 1 mũi kim đồ chơi ra
“Vậy chị để bé thỏ chích trước nha”
Hà Bội Sam làm động tác vờ như mình đang chích rồi vui vẻ nói
“Thấy không đâu có đau đâu nè, bé thỏ nhỏ hơn em mà còn không khóc, không lẽ em thua bé thỏ hả?”
“Em...”
“Ngoan nha, chích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-bac-si/371451/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.