Sáng sớm hôm sau.
Ánh nắng ấm mùa đông từ từ bò lên đỉnh núi, ánh sáng màu cam lười biếng chiếu vào phòng khách.
Hạ Lê xoa mái tóc rối như ổ gà, bước ra khỏi phòng ngủ đi vệ sinh giải quyết nỗi buồn.
Vừa mở cửa, đã thấy tiểu ác long đối diện cửa cùng lúc đẩy cửa phòng ra.
"Chào buổi sáng, vừa mới ngủ dậy à?"
Theo tác phong nhất quán của ác long, nhóc này thường dậy sớm hơn gà, chỉ để có thể đúng tám giờ sáng ăn được một miếng cơm nóng.
Hôm nay sắp mười giờ rồi, con rồng đói này chuẩn giờ ăn lại không xoa bụng qua nói đói đói cơm cơm? "Ừm... anh cũng vừa dậy?"
Lucia trên người mặc một bộ đồ ngủ màu xanh lông mềm, bộ đồ ngủ này là kiểu Godzilla, sau đầu treo một cái mũ răng lớn, trên lưng đeo miếng vải hình tam giác, phía sau còn có một cái đuôi béo nhồi bông.
Bộ đồ ngủ này do Lucia tự chọn trên mạng, nói là rất ngầu.
"Em đêm qua không ngủ với anh, nên anh ngủ không ngon."
Hạ Lê xoa xoa mái tóc của mình, ngáp một cái.
"Ồ..."
Ác long lầm bầm không biết nói gì, một mình đi vào bếp làm bữa sáng.
Hạ Lê nhìn cái đuôi bông lắc qua lắc lại đi xa, mới quay người vào nhà vệ sinh giải quyết việc lớn đời người.
Đêm qua không dùng thái độ cương quyết ôm ác long vào lòng ngủ, không phải là anh muốn cho hai người cơ hội hòa hoãn.
Hạ Lê là muốn cho cơ thể mình cơ hội hòa hoãn
Sau khi thổ lộ tâm ý của mình, không chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5290270/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.