Sau khi đâm thủng lớp giấy bọc kia, Hạ Lê cảm thấy cả người đều nhẹ nhõm hẳn.
Có một cảm giác như đã giao nộp hết tất cả, chỉ chờ đợi kết quả.
Trước đây là thích thầm lén lút, dùng phương pháp lừa gạt để khiến ác long tương tác với mình.
Nhưng bây giờ không giống rồi.
Bây giờ là thích công khai.
Đến lừa cũng không cần phải lừa nữa.
Trực tiếp dựa vào cướp.
Đã giở bài nói thẳng thích em rồi, chẳng lẽ còn mong anh đối xử thành thật với em hơn? Không thể nào.
Tâm lý của Hạ Lê bây giờ đại khái là như vậy.
Ngồi trước máy tính, Hạ Lê lướt vài trang tin tức thương mại gần đây.
Anh vểnh tai nghe động tĩnh trong phòng tắm, cho đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, anh mới thò đầu ra, gọi một tiếng.
"Lucia."
"Ừm... Hả?"
Tiểu ác long vừa tắm xong tự mang theo hơi nước, khuôn mặt bị hơi nóng hun đỏ hồng, đôi mắt chứa sương nhìn về phía, đầy nghi hoặc.
"Anh giúp em sấy tóc đi," Hạ Lê nói, "Em tự sấy không khô, mấy ngày này phải chú ý một chút."
"Ta tự sấy..."
Lucia đầu quấn khăn vịt con màu vàng, đang quay người rời đi, lại nghe thấy trong phòng Hạ Lê vang lên một trận tiếng gió 'o o'.
Quay đầu lại, Lucia nhìn Hạ Lê cầm máy sấy tóc tươi cười nói.
"Máy sấy tóc ở chỗ anh đây, em định đi đâu?"
"..."
Lucia im lặng một khuôn mặt nhỏ đi tới, muốn đoạt lấy máy sấy tóc trong tay Hạ Lê, Hạ Lê giơ tay cao lắm, không cho con rồng lùn này cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5290269/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.