“Lão bản… cho một ít khoai tây chiên.”
Nhân viên phục vụ quán net đang lướt video ngắn ở quầy lễ tân, bị chọc cười ngả nghiêng, khi nghe thấy có người gọi liền đứng dậy từ ghế.
Cúi xuống thấy một cô bé mặc áo khoác lông màu xanh lam, đội mũ tai gấu đang ngại ngùng đẩy một tấm chứng minh thư tới.
Nhân viên quét chứng minh thư một cái, xác nhận số dư bên trong, lại cười hỏi.
“Em muốn loại khoai tây chiên nào? Ở đây bọn chị cơ bản đều là bim bim đó~”
Loại dịch vụ quầy lễ tân này chú trọng chính là sự thân thiện, nhân viên phục vụ nở nụ cười nhiệt tình chiêu đãi Lucia.
Lucia do dự một chút, “Vậy ta lấy bim bim…”
“Muốn vị gì? Em xem trên kệ hàng này, hoặc em xem máy tính trước mặt, trên đó có menu hàng hóa.”
“Ồ…”
Lucia nhón chân nhìn kệ hàng xa xôi, phát hiện mình không thể nhận ra đồ vật trên đó, thế là lại đặt ánh mắt lên màn hình hiển thị ở quầy lễ tân.
“… muốn vị cà chua.” Nàng dùng ngón tay út chỉ một cái.
Lần đầu hành động đơn độc, giao dịch đồ vật từ tay con người… Lucia vô cùng căng thẳng.
Đổi lại là cô ấy của hơn một tháng trước.
Khẩu vị? Bim bim? Rồng khổng lồ một ngụm có thể nuốt cả quán net này cùng một lúc.
Giao tiền mua hàng? Không tồn tại.
“Còn cái vị nướng này cũng cho một gói…”
Lucia cực kỳ ngại ngùng nói.
Nàng không phải loại rồng không có Hạ Lê thì không được.
Chứng minh thực tế, nếu không có Hạ Lê ở hiện trường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5289708/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.