Cách giải trí chính thức của đàn ông chỉ có mấy loại: ăn cơm, uống rượu, chơi game.
Đối với thanh niên đầu hai mươi và có bạn bè như anh mà nói, quán net là nơi không thể thiếu.
Nhưng Lucia không hiểu chuyện này, khi nàng tới quán net thấy từng dãy máy tính này, cùng những người đàn ông ngồi khom lưng trước máy tính chơi game, nàng hơi nghi hoặc.
Chơi game ở nhà và chơi game ở quán net, có khác biệt gì chứ? Hạ Lê lại giải thích rằng, bên này có cảm giác không khí hơn.
“Cảm giác không khí…”
Lucia không hiểu từ này, nàng hiếu học, vừa cúi đầu đi vừa khó khăn gõ chữ tìm kiếm ý nghĩa của những từ này.
“Ngồi phòng riêng đi.”
Trước quầy lễ tân quán net, Hạ Lê đề nghị.
Phòng riêng không có mùi thuốc, mà còn tương đối yên tĩnh, Lucia ở bên cạnh anh cũng thoải mái hơn.
“Được,” Trần Đào mở máy ở quầy lễ tân, quay đầu lại hỏi, “Có cần mở cho Tiểu Lộ một máy không?”
“Không cần.” Hạ Lê mở miệng từ chối.
Nơi như quán net là một chứng minh thư một máy tính, Lucia không có chứng minh thư, nên không thể mở máy dư được.
Ba đứa kia cũng không hỏi nhiều, mở máy xong liền vào phòng riêng tìm chỗ ngồi.
Tuy rằng việc dẫn bạn gái tới quán net… quả thật khá không ổn, nhưng đây rốt cuộc là chuyện của riêng anh, anh vui lòng, Tiểu Lộ cũng vui lòng.
Chuyện tình nguyện như vậy không cần thiết phải moi tận gốc.
“Anh nạp tiền vào thẻ rồi, em muốn ăn gì, thì ra quầy lấy, bảo họ trừ số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-la-ac-long-c/5289707/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.