Áo thun của Giang Dự Thành với Trình Ân Ân mà nói thật sự rất to, dài đến đùi. Vì ở nhà người khác rất gò bó nên cô vẫn ngoan ngoãn ở trong phòng, tắm rửa xong liền lên giường ngủ.
Điện thoại nhanh chóng sẽ hết pin, lúc này cũng không tiện đi tìm Giang Dự Thành mượn đồ sạc, cố gắng chống đỡ đến sáng mai cũng không sao. Giờ này Los Angeles vẫn là sáng sớm, không biết anh trai cô đã dậy chưa, Trình Ân Ân định sáng mai ngủ dậy mới gọi cho anh.
Trên chăn giặt xong có phơi qua nên có mùi thơm ngát của nắng, giường cũng rất mềm dễ chịu, cô rất nhanh ngủ thiếp đi.
Nhưng mà cách đó một bức tường, trong một căn phòng khác, một người nào đó đang nằm trên giường nhưng lại nhịn không được có những suy nghĩ vô căn cứ.
Eo thon nhỏ… Chân thon nhỏ…
Chân Trình Ân Ân không dài nhưng lại thắng ở chỗ có hình dáng tốt, vừa thon nhỏ vừa thẳng tắp phải nói là rất đẹp. Giang Dự Thành nhớ kỹ cô rất thích lắc chân. Ngồi trên ghế, cặp chân ngắn không chạm đất sẽ lắc lư.
Bây giờ lại ngồi trước mặt anh lắc qua lắc lại.
Mấy phút sau, Giang Dự Thành bước xuống giường châm điếu thuốc. Đứng bên cửa sổ, nhìn bầu trời đen sâu thẳm sám hối.
Sáng sớm ngày hôm sau, vì không muốn để lại ấn tượng hết ăn rồi lại nằm với chủ nhà, sáng sớm Trình Ân Ân đã bò dậy. Muốn nấu một chút đồ ăn sáng để báo đáp, nhưng không nghĩ là tủ lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982955/chuong-98.html