Hoa hồng kia được Trình Ân Ân cắm vào trong một cái bình hoa nhỏ, để trên bàn học, mỗi ngày làm bài tập có thể nhìn thấy được.
Mỗi lần trông thấy cô nhịn không được mà lại suy nghĩ một hồi: “Rốt cuộc là hoa từ đâu mà biến ra nhỉ?”
Nghĩ không ra được đáp án, cô tính đợi anh trai về sẽ hỏi anh một chút. Anh trai cô cái gì cũng biết.
Trình Lễ Dương về đến nhà đã là rạng sáng ngày thứ ba. Hai ngày liên tục anh không chợp mắt, mua đồ ăn sáng về cho cô cùng bộ đồ ăn dùng một lần. Gọi cô ra ăn sáng mới trở về phòng nghỉ ngơi.
Hôm đó là cuối tuần, Trình Ân Ân không cần đi học, cũng không làm phiền anh, ở trong phòng đọc tiểu thuyết. Giữa trưa xuống lầu ăn mì, mua cho Trình Lễ Dương một phần mang về để vài tủ lạnh.
Buổi chiều Trình Lễ Dương thức dậy, Trình Ân Ân hâm nóng một chút cho anh ăn. Sau đó ngồi một bên nhìn anh, chờ anh ăn xong lập tức cầm hoa hồng hỏi: “Anh ơi, làm sao tay không có thể biến ra được một bông hoa?”
Trình Lễ Dương nhướng lông mày một cái: “Hả? Có người muốn dụ dỗ Ân Ân nhà ta à?” Sau đó bày ra khí thế của người lớn trong nhà đề phòng con trẻ yêu sớm, “Bạn học nào của em bày ra trò đùa này, nói tên của hắn ta cho anh, ngày mai anh đi tìm cha mẹ của hắn.”
“A?” Trình Ân Ân còn chưa kịp thông suốt ngây ngốc trả lời, “Không phải bạn học.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982954/chuong-96.html