Lúc Giang Dự Thành mở cửa nhà tắm ra, Trình Ân Ân đang đứng trước cửa, nhẹ nhàng cau mày, bộ dáng bứt rứt không yên, lao tâm khổ tứ. Giang Dự Thành liếc nhìn cô một cái.
“Có việc gì sao?”
Suy nghĩ của Trình Ân Ân bị kéo về, ngẩng đầu lên. Chỗ này của cô không có quần áo của Giang Dự Thành, trên người của anh chỉ bọc một cái khăn tắm, trên cơ bắp còn vương lại những giọt nước ướt át. Trên xương quai xanh bên trái còn hiện lên một dấu răng, là vừa rồi cô bị đau trút giận cắn một cái.
Hình ảnh quá mức kích thích, đôi mắt Trình Ân Ân nhìn chằm chằm cơ ngực anh trong chốc lát, mới nhớ tới chính sự.
“Em nấu mì xong rồi, anh nhanh ra ăn đi.”
Nói xong, cô bước nhanh vào phòng bếp, bưng mì ra, lúc đặt mì lên quầy bar, Giang Dự Thành cũng vừa vặn bước đến. Anh ngồi xuống trước quầy bar, Trình Ân Ân đưa đũa qua cho anh. Sau đó ngồi đối diện nhìn anh…
Anh để trần nửa người trên, tình cảnh này cho dù nhìn kiểu gì cũng lộ ra một chút sắc tình. Trình Ân Ân ngượng không dám nhìn chằm chằm vào anh, đành phải nhìn chằm chằm vào bát mì trước mặt anh.
Không chừng là do cái nhìn chăm chú của cô làm cho Giang Dự Thành hiểu lầm cái gì đó, anh gắp lên một gắp mì, đút bên miệng Trình Ân Ân.
“Em không đói.” Trình Ân Ân nói, há miệng ăn hết. Sau đó mong đợi mà hỏi anh, “Ăn ngon không?”
Giang Dự Thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982952/chuong-91.html