Trình Ân Ân là do bị người khác nhìn chằm chằm mà tỉnh giấc, cô mở to mắt, nhìn thấy Giang Tiểu Sán chống cằm ghé mặt vào mép giường, nhìn không rời mắt, con ngươi đen nhánh.
“Chào buổi sáng, mommy.” Vừa nhìn thấy Trình Ân Ân thức dậy, đôi mắt cậu bé liền cong lên.
“Chào buổi sáng Sán Bảo Nhi.” Trình Ân Ân vừa thở ra, đau buốt toàn thân cũng từ đó mà thức tỉnh, nhất là eo với đùi, quả thật là đau còn hơn chạy marathon.
Nét mặt của cô giống như có chút khó chịu, Giang Tiểu Sán nhíu mày lại hỏi: “Có phải ba lại làm mẹ mệt không?”
Thói quen làm việc và nghỉ ngơi của Trình Ân Ân vẫn rất tốt. Nhưng cứ vào sáng mỗi ngày cuối tuần, hoặc cả nhà cùng nhau đi du lịch, dù sao thì chỉ cần Giang Dự Thành được nghỉ là y như rằng sáng hôm sau cô không dậy nổi. Dần dần Giang Tiểu Sán liền chấp nhận sự thật, mẹ không rời giường được = ba sai.
Nói chuyện với trẻ con về vấn đề này thật sự là xấu hổ, Trình Ân Ân đang muốn nói sang chuyện khác thì tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm rãi vang lên ở sau lưng. Giang Dự Thành mặc một bộ áo ngủ tơ tằm màu xanh đậm bước ra từ toilet, đi đến bên giường xách Giang Tiểu Sán đi.
“Em ngủ thêm đi.” Anh nhìn Trình Ân Ân nói, giọng nói trầm thấp dịu dàng. Nhưng sau đó động tác xách cổ áo đem Giang Tiểu Sán ra ngoài có chút thô bạo.
Giang Dự Thành bước ra được cửa phòng, Giang Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982951/chuong-90.html