Bóng lưng rời đi của cô vừa phóng khoáng vừa dứt khoát, mặt của nhân viên công tác đang cầm cây dù lộ ra vẻ khó xử, chần chừ một lát, quay người trở về phòng nghỉ.
Một người đàn ông đang mặc âu phục đang ngồi trên ghế salon, tuy lãnh đạm nhưng khí tràng lại cực kỳ mạnh mẽ.
Không biết thân phận của người này như thế nào, nhưng từ sau khi cô Trình có lai lịch không nhỏ kia vào ở, Giám đốc đích thân gọi điện thoại đến bàn giao phải phục vụ cho tốt, đồng thời còn phải phục từng mọi yêu cầu của Giang tiên sinh.
Nhân viên công tác chẳng qua chỉ là một nhân viên thấp cổ bé họng, là một viên chức tầng dưới chót, không dám đắc tội người nào, nơm nớp lo sợ đưa dù lại cho Giang Dự Thành.
“Giang tiên sinh, cô Trình không chịu nhận, cô ấy còn nói…”
Giang Dự Thành không đợi cậu ta nói xong, đưa tay nhận dù, đứng dậy đi ra khỏi cửa, bóng lưng trầm mặc vẫn thẳng tắp như cũ.
Còn nửa câu mắc ở trong miệng, nhân viên công tác không đoán được là có nên nói hay không.
Do dự trong chốc lát, bóng người đã biến mất ngoài cửa.
Giang Dự Thành nhanh chân đi ra khỏi khách sạn, ánh mắt di chuyển đến đường cái bên tay phải.
Bão tố phủ thêm cho thành phố một màu sắc xám xịt. Trình Ân Ân mặc một cái áo khoác dài màu da, tóc không chải, có chút rối, vừa vặn phù hợp với cảnh đường phố có chút xám xịt.
Hai câu cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982933/chuong-69.html