Diệp Hân là người đầu tiên phát hiện không nhìn thấy Trình Ân Ân.
Lúc nghỉ trưa, cô ấy đã nhìn qua chỗ kia rất nhiều lần, tiếng chuông vang lên, liền đứng dậy bước qua. Chỉ là chưa kịp hỏi, Đào Giai Văn cũng chạy tới, ồ lên một tiếng: “Ân Ân đâu?”
Phàn Kỳ theo lẽ thường đợi tiếng chuông vào học mới bước vào lớp, bước đến liền thấy chỗ ngồi bên cạnh không có ai. Chơi game không ngẩng đầu lên: “Hôm nay không đến.”
Gần đây, số lần Trình học bá xin phép nghỉ cùng với đến trễ hơi nhiều, cũng không kính nghiệp được như một tên “học tra” (*) như cậu ta.
(*) 学渣 – Học tra, thường được dùng để chỉ những học sinh không chịu học hành chăm chỉ, thường xuyên trốn tiết và chỉ đến gần ngày thi mới cuống lên ôn bài (Theo Baidu).
“Cô ấy có đến.” Ngữ khí của Diệp Hân chém đinh chặt sắt, “Lúc tôi quay về, cô ấy ở đây.”
“Đúng,” Đào Giai Văn nói, “Tôi cũng nhìn thấy cô ấy.”
Ngón tay của Phàn Kỳ dừng lại một chút, nâng mí mắt: “Tôi không thấy.”
“Cô ấy đến rồi lại đi sao?”
Đào Giai Văn cúi người đưa mắt nhìn bàn học của Trình Ân Ân, túi xách không có ở đây. Mọi thứ đều giống như dáng vẻ trước đó giống như người căn bản không hề xuất hiện. Nếu không phải Đào Giai Văn xác định có nói qua một câu với cô, không chừng còn nghi ngờ mình nhìn nhầm.
“Được kim chủ che chở thật là tốt, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi,” Đào Giai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982931/chuong-67.html