Trình Ân Ân không hề hay biết lúc cô vừa chạy ra, Giang Tiểu Sán đã chạy đến bên cửa sổ nhìn lén, vừa gặm bánh bao vừa tường thuật trực tiếp những gì diễn ra cho những người còn lại trong phòng ăn cùng với phòng khách.
Khi cô quay về tất cả những người ở đó đều cười tủm tỉm, trong nội tâm cô vừa thẹn thùng lại vừa ngọt ngào, căn bản không hề chú ý.
Cơm nước xong xuôi, Giang Tiểu Sán lôi kéo Trình Ân Ân kéo đến nhà họ Thẩm ở sát bên, nhìn một tổ chó còn vừa mới ra đời.
Hai người vô cùng vui vẻ đi ra ngoài, Tống Nhân Hoa cười thu lại tầm mắt, “Lần này Ân Ân bị bệnh, cũng coi như trong họa có phúc. Mấy ngày nay con nhìn hai người nhà lão Tứ, so với trước kia còn dính nhau hơn, tốt không biết bao nhiêu. Tình cảm của hai đứa nó nhiều năm như vậy, nếu thực sự xa nhau không phải là rút gân nhổ xương hay sao?”
“Đúng vậy.” Hứa Minh Lan đeo kính mắt, tỉ mỉ chăm sóc hoa cỏ.
Bà đã đến tuổi này rồi, cũng không mong mỏi gì ngoài chuyện hạnh phúc của con cháu. Giang Dự Thành là con út, lại là con mọn trong lúc tuổi già, lần lượt mất đi hai đứa con trai, bà đã dồn hết tâm huyết trên người Giang Dự Thành, nhiều hơn so với những đứa con khác.
Chính mắt thấy anh lấy vợ sinh con, chính mắt thấy như keo như sơn, lại chính mắt thấy cãi nhau đến mức ly hôn. Hơn nữa mâu thuẫn giữa hai vợ chồng cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982926/chuong-62.html