Cái đáp án bất ngờ này làm cho Giang Dự Thành dừng lại.
Lúc trước, cô ấy không thích mùi khói thuốc cùng với mùi rượu trên người anh, nhưng chỉ dịu dàng tinh tế mà từ chối, chứ chưa hề biểu hiện sự ghét bỏ rõ ràng như thế.
Không cho hôn, thực sự là không có khả năng phát sinh.
Có lẽ vì để chứng minh cái điểm này, anh đổi hướng tiếp tục hôn.
Trình Ân Ân linh hoạt nghiêng đầu qua một bên khác.
“….”
Sau một lúc, Giang Dự Thành bất đắc dĩ cười nhẹ một tiếng, ngón cái vuốt ve trên môi cô: “Được, không hôn.”
Cuối cùng anh cũng đã rời khỏi người cô, Trình Ân Ân còn chưa kịp thở ra một cái, đã bị hai tay của anh nắm lấy eo, kéo vào trong ngực. Cô nhón mũi chân, cả người bị ép trên người anh.
Anh hơi cúi đầu, nghiêng má trái đến: “Vậy em hôn anh một cái đi.”
Hôn, hôn anh sao? Trình Ân Ân tâm hoảng ý loạn.
Nhưng mà hôn gò má mà thôi, so với kiểu hôn môi kia đơn giản hơn một chút.
Cô lấy dũng khí, thử thăm dò đụng đụng phía trước. Cuối cùng đến một khoảng cách nhất định giống như bị phong ấn, làm cách nào cũng không thể dựa lại gần được.
Giang Dự Thành đợi một hồi lâu, lại quay mặt qua, nói với cô: “Tiểu ma kỉ(*).”
(*)磨叽 – Ma kỉ, phương ngữ Đông Bắc, vừa cực kỳ sốt ruột lại vừa chậm chạp, vừa làm việc dông dài vừa có chút mệnh lệnh. Có thể hiểu đơn giản là giày vò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982925/chuong-61.html