Đào Giai Văn vẫn cảm thấy vị nhân vật ‘nữ chính’ này rất có phong cách, cũng không thể dùng nhập vai sâu để hình dung. Mà rõ ràng chính là hoàn toàn cam kết, làm bản thân mình làm nhân vật, 24/7 luôn online.
Cho nên hôm nay Trình Ân Ân khóc lớn một trận khàn cả giọng, lý trí sụp đổ, khiến cho Đào Giai Văn căn bản không có cách nào phân biệt được đến tột cùng là dùng thân phận nào và vì nguyên nhân nào.
Nhưng cô khóc quá khổ sở, phảng phất một giây sau có thể ngất đi, khiến cho người ta nhìn cũng thấy xúc động.
Đào Giai Văn thấy Giang Dự Thành dường như muốn đỡ Trình Ân Ân dậy, nhưng cô ấy khóc như muốn tắt thở, cả người không có chút sức lực nào, thế là đưa tay muốn giúp đỡ.
Nhưng Giang Dự Thành cúi người trực tiếp bế người lên, hoàn toàn là tư thế ôm trẻ con. Một tay nâng mông, để chân Trình Ân Ân treo hai bên người anh.
Đào Giai Văn rút về bàn tay đã đưa đến một nửa.
Giang Dự Thành cứ ôm Trình Ân Ân như thế sải bước đi đến chiếc xe bên cạnh, tài xế rất có ánh mắt mà mở cửa xe cho anh. Tay trái anh bảo vệ sao đầu Trình Ân Ân, ôm cô ngồi vào trong, từ đầu đến cuối chưa từng chú ý đến sự tồn tại của một người khác.
Đào Giai Văn theo tới, người tài xế này lớn tuổi hơn so với Tiểu Vương, nói chuyện rất khách khí: “Một chút nữa Tiểu Vương sẽ tới đón cô. Bên ngoài lạnh lẽo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982914/chuong-50.html