Lúc tan học, Phàn Kỳ vẫn ngồi yên tại chỗ, tay trái gác lên mép bàn, ngón tay gõ lộc cộc, một chút lại một chút gõ, vừa nhìn người bên cạnh nhanh chóng nhưng có trật tự thu dọn cặp sách. Trình Ân Ân kéo khóa kéo, đứng lên, thấy cậu không nhúc nhích, mở miệng nói: “Phàn Kỳ, cho tôi qua một chút.”
Giọng nói nhẹ nhàng ôn hòa, đặc biệt có lễ phép.
Phàn Kỳ nhìn cô vài giây không rõ ý tứ, đứng dậy, nhường đường đi.
Trình Ân Ân đeo cặp sách đi ra ngoài, lại dừng lại, hỏi: “Chú Giang của tôi đang ở bên ngoài. Cậu có muốn đi gặp chú ấy với tôi không?”
Cô đại khái không ý thức được mình mở miệng một tiếng “chú Giang của tôi”. Phàn Kỳ là một nam chính bị cướp vai cũng không có ai thông báo, tâm tình không thể không phức tạp được.
Kịch bản của bộ phim này thật đặc biệt, nhân vật nữ chính cậu đụng tới cũng thật đặc biệt. Bản thân cô học tập cực kỳ hăng say, thiết lập nhân vật là học bá cực kỳ ổn định vững chắc, nhưng hết lần này đến lần khác chính là không phối hợp diễn xuất với cậu. Nhưng mà trước kia tối đa chỉ là cho dù có chọc ghẹo kiểu này cũng không tiếp chiêu. Hiện tại thì tốt rồi, ngay cả hẹn hò ngày lễ Giáng Sinh vừa ý nghĩa vừa trọng đại trong kịch bản cũng tự tiện bỏ qua.
Là cậu hiểu lầm sao, chẳng lẽ kịch bản này kỳ thật không phải là tiểu thuyết tình cảm thanh xuân vườn trường mà là phim phóng sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-toi-bi-tinh-than-phan-liet/982913/chuong-49.html